Vị tài xế cẩn trọng

Tôi trèo lên xe buýt để đi làm và kịp ngồi xuống chiếc ghế ngay sát lưng tài xế. Sau một hồi quan sát tài điều khiển vô lăng của anh ta, tôi đánh bạo hỏi:- Anh làm nghề này lâu chưa?- Cũng ngót cả 1/4 thế kỷ nay rồi – Người tài xế khoan thai đáp.

“Một kẻ yêu nghề hiếm thấy – Tôi thầm nghĩ – Rõ ràng thuộc típ người thật đáng trân trọng, một khi chịu yên vị mãi một chỗ lâu đến thế”.

Lát sau tôi bỗng để ý tới một cử chỉ, khi người tài xế chợt rút từ trong túi áo mình ra một tấm bìa cứng, vừa nhìn lướt qua vừa hấp tấp uốn thẳng nó lại.

Minh họa: Lê Tâm.

…Chúng tôi đã đến khu vực trung tâm thành phố, nơi có mật độ xe cộ dày đặc ken nhau như mắc cửi giữa giờ cao điểm. Tôi cố nghển cổ ngó qua vai kẻ đang giữ sinh mạng của hàng chục hành khách, thấy tấm bìa khi nãy đang được anh ta kẹp giữa ngón trỏ và ngón cái trên bàn tay trái, xê dịch lên xuống theo đường vòng cung cùng hướng chuyển động của tay lái; còn đôi mắt “dày dạn kinh nghiệm” của bác tài có thâm niên trong nghề cứ như bị miếng giấy cứng ấy thôi miên… Một sự cẩn trọng đáng kinh ngạc khiến tôi không kìm nổi nữa:

– Thật hiếm người điều khiển phương tiện cơ giới thời nay luôn tuân thủ các quy định mới, được áp dụng vào những giờ cao điểm như anh – Tôi lên tiếng khen.

– Không hẳn thế đâu, bà nhầm rồi! – Người tài xế phân bua.

– Thế miếng bìa carton anh giữ khư khư trên tay kia là cái gì?

– Đấy đâu phải là những quy tắc lưu thông mới.

– Vậy là thứ gì – Tôi gặng hỏi.

Người tài xế thận trọng giơ mảnh giấy cứng lấp ló qua bờ vai phải cho tôi xem. Trên đó là những hàng chữ in to đậm nét: “Chân côn – bên trái. Chân phanh – ở giữa. Chân ga – bên phải. Tay lái – trước ghế ngồi”.

Ra thế đấy, giá như mọi bác tài hành nghề vận chuyển đừng ỷ vào trí nhớ cố hữu trong óc mình, thay vì các tự dạng rành mạch lồ lộ trước mặt! Hiển nhiên các nẻo đường giao thông trên toàn quốc ắt sẽ trở nên an toàn hơn… – Tôi cố tìm cách bao biện cho bác tài để át đi mối lo đang ngày càng dâng cao…